Khoảng thời gian chưa biết là lành hay ác là phần khó nhất với nhiều người. Nó có cách đi qua, và không cách nào trong đó là tự tìm câu trả lời.
Khoảng chờ này thường kéo dài bao lâu
- Tuỳ từng nơi và tuỳ loại xét nghiệm
- Hỏi mốc dự kiến ngay khi làm thủ thuật
- Ghi mốc đó vào lịch điện thoại
- Quá mốc mà chưa thấy gọi thì liên hệ lại
- Mục thứ hai là việc phải làm ngay lúc đó
Mục thứ ba là mẹo nhỏ, và nó biến khoảng chờ thành một mốc cụ thể.
Làm gì để đi qua khoảng chờ
- Giữ nếp sinh hoạt, đi làm và ăn ngủ như bình thường
- Đặt giới hạn cho việc nghĩ về nó, ví dụ một giờ trong ngày
- Nói với người thân thay vì giữ một mình
- Và không tra cứu thêm
- Bốn việc đó là tất cả những gì hữu ích trong khoảng này
Câu cuối là điều muốn nói rõ, và nó gọn hơn là mình tưởng.
Lo quá tới mức ảnh hưởng sinh hoạt thì sao
- Nói với bác sĩ
- Đó là điều có hỗ trợ và không phải chuyện phải tự chịu
- Mất ngủ kéo dài, không ăn được, hoặc không làm việc được đều là lý do nói
- Không cần đợi tới lúc nặng mới nói
- Mục thứ hai là điều muốn nhấn
Mục cuối là điều muốn nhắc, và nó đúng với mọi phần khó của giai đoạn này.
Có nên chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu không
- Chuẩn bị bằng cách biết mình sẽ hỏi gì thì hữu ích
- Ngồi tưởng tượng chi tiết thì không
- Viết sẵn câu hỏi cho cả hai khả năng là cách chuẩn bị tốt nhất
- Như vậy khi nghe kết quả thì mình đã có việc để làm ngay
- Mục thứ hai là ranh giới
Mục thứ ba là cách làm cụ thể, và nó biến lo thành chuẩn bị.
Về đặt giờ cho nỗi lo
- Chọn một khoảng trong ngày để nghĩ về chuyện đó
- Ngoài khoảng đó thì ghi lại và gác sang giờ đã hẹn
- Nghe đơn giản nhưng nhiều người thấy hiệu quả thật
- Không hiệu quả với mình thì thử cách khác, đừng ép
- Mục thứ hai là phần quan trọng của cách này
Mục cuối là điều muốn nói, và không có cách nào đúng cho mọi người.
Về giữ việc và giữ nếp
- Đi làm và giữ lịch sinh hoạt là cách nhiều người thấy đỡ nhất
- Nếp quen làm ngày trôi nhanh hơn là ngồi chờ
- Nhưng đừng nhồi việc tới kiệt để khỏi phải nghĩ
- Giữ cả những việc nhỏ mình thích
- Mục thứ hai là lý do
Mục thứ ba là ranh giới, và nó là cách né tránh chứ không phải giữ nếp.
Về nói với ai và nói bao nhiêu
- Chọn trước mình muốn nói với ai và nói tới đâu
- Không phải kể cho tất cả mọi người
- Một hoặc hai người biết rõ là đủ và thường tốt hơn là nhiều người
- Câu trả lời ngắn giống nhau cho người hỏi thăm là cách đỡ mệt
- Mục thứ ba là gợi ý thực tế
Mục cuối là mẹo nhỏ, và nó tiết kiệm rất nhiều sức.
Về khi người khác hỏi thăm nhiều
- Người ta hỏi vì quan tâm, nhưng kể lại nhiều lần rất mệt
- Nhờ một người làm đầu mối cập nhật cho những người khác
- Nói thẳng là mình chưa muốn bàn cũng được
- Không ai có quyền đòi mình kể
- Mục thứ hai là cách hiệu quả nhất
Mục cuối là điều muốn nói rõ, và nó là quyền của mình.
Về người nhà trong khoảng chờ
- Người nhà cũng chờ và cũng lo, chỉ là ít nói ra
- Bàn trước là cả nhà sẽ không đoán già đoán non trong lúc chờ
- Giữ sinh hoạt chung bình thường
- Ai cần nói thì có chỗ để nói, đừng để ai ôm một mình
- Mục thứ hai là thoả thuận đáng làm
Mục cuối là nguyên tắc, và nó đúng cho cả người bệnh lẫn người nhà.
Về ngày nghe kết quả
- Hẹn người đi cùng cho ngày đó
- Mang theo tờ câu hỏi đã viết sẵn
- Xếp đủ thời gian, đừng nhồi giữa hai việc gấp
- Chuẩn bị giấy bút để ghi lại những gì nghe được
- Mục đầu là việc nên làm nhất
Mục cuối là chuẩn bị quan trọng, và lúc đó rất khó nhớ bằng đầu.
Về khi khoảng chờ kéo dài hơn dự kiến
- Gọi hỏi, đừng im lặng chờ thêm
- Chậm thường vì lý do hành chính, không phải vì kết quả xấu
- Hỏi rõ mốc mới và ghi lại
- Đừng suy diễn từ việc chậm
- Mục thứ hai là điều muốn trấn an
Mục cuối là điều tuyệt đối tránh, và nó là nguồn lo lớn nhất trong khoảng này.
Bốn câu về một khối
- Khối này là gì
- Cần thăm dò những gì để biết
- Bao giờ có kết quả và ai sẽ giải thích cho tôi
- Dấu hiệu nào thì phải đi khám ngay chứ không chờ
- Câu thứ ba chính là câu biến khoảng chờ thành một mốc có thật
Câu cuối là điểm riêng, và nó là lý do câu đó không được quên hỏi.
Chưa có kết quả thì chưa biết
- Trong khoảng chờ thì chưa ai biết câu trả lời, kể cả bác sĩ
- Site này nêu cách đi qua khoảng đó, không nêu cách đoán trước
- Không tra cứu để tự tìm câu trả lời trong lúc chờ
- Không đổi hướng điều trị hoặc nghe theo lời mách vì sốt ruột
- Mục thứ hai là ranh giới của site
Hai mục cuối là hai điều tuyệt đối tránh, và khoảng chờ là lúc dễ vi phạm nhất.
Đi khám ngay, đừng chờ
- Khối to lên nhanh
- Khối kèm sụt cân, sốt, hoặc mệt nhiều không rõ nguyên nhân
- Khối gây đau nhiều, hoặc chèn ép gây khó thở khó nuốt
- Da trên khối đổi màu, loét, hoặc rỉ dịch
- Chảy máu bất thường ở vùng liên quan
Không có dấu hiệu nào trong số đó cũng vẫn nên đi khám sớm để được thăm dò.
Câu hỏi thường gặp
Khoảng chờ này thường kéo dài bao lâu?
Tuỳ từng nơi và từng loại xét nghiệm. Hỏi mốc dự kiến ngay khi làm thủ thuật thay vì tự đoán.
Làm gì để đi qua khoảng chờ?
Giữ nếp sinh hoạt, đặt giới hạn cho việc nghĩ về nó, nói với người thân, và không tra cứu thêm.
Lo quá tới mức ảnh hưởng sinh hoạt thì sao?
Nói với bác sĩ. Đó là điều có hỗ trợ và không phải chuyện phải tự chịu.
Có nên chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu không?
Chuẩn bị bằng cách biết mình sẽ hỏi gì thì hữu ích. Ngồi tưởng tượng chi tiết thì không.